Friday, May 6, 2011

"Anh sẽ về sớm, dù em không trả lương cho anh"


Chỉ còn 1 ngày nữa là Mother's Day, ngày của những người phụ nữ, của những người mẹ, và 1 trong những mong muốn của họ là gì?

Đôi khi chỉ là những ước muốn rất nhỏ bé, tầm thường và đơn giản, nhưng liệu người bạn đời của họ có quan tâm ???

"Anh sẽ về sớm, dù em không trả lương cho anh"



Một bàn tiệc nhỏ do chính em tự tay chuẩn bị, với nến và hoa. Một mảnh giấy nhắn nhỏ khiến tim tôi đau thắt lại...
Tôi cầm tập hồ sơ dày cộp, mắt liếc nhanh vào đồng hồ, đã 8 giờ tối. Tôi nhấc điện thoại lên gọi cho em. Thật lạ, chỉ có hồi chuông ngân dài vô cảm.
5 phút sau, một số điện thoại lạ gọi đến. Tập hồ sơ trên tay tôi rơi xuống đất, tôi đứng chôn chân không thốt nên lời. Tôi định thần lại và nhận ra mình cần làm một điều gì đó. Lao về phía khu để xe, tôi phóng vút đi nhanh nhất có thể. 

Một chiếc xe cấp cứu cũng vừa đến bệnh viện, tôi lao theo và bám vào xe đẩy bệnh nhân, tôi hoa hết cả mắt, đầu óc tôi trống rỗng. Nhưng đó không phải là em. Em ở đâu? 
Số điện thoại lạ lại gọi đến…Tôi đã đến bên cạnh em. Nhưng em không nhìn tôi cười, không nói với tôi câu trách móc nào, em nằm đó bất động trên giường bệnh. Người đàn ông lạ đưa em vào viện nói cho tôi biết rằng lúc bị tai nạn em bất tỉnh luôn tại chỗ. Anh ta gọi cho tôi vì thấy rất nhiều cuộc gọi trong điện thoại của em là số của tôi. Tôi run lên. Đó là những cuộc điện thoại mà tôi không cầm máy, hoặc chỉ nói vội vã với em vài lời. 

Tôi trở về nhà. Một bàn tiệc nhỏ do chính em tự tay chuẩn bị, với nến và hoa. Một mảnh giấy nhắn nhỏ khiến tim tôi đau thắt lại “Em đi mua thêm chút đồ cho buổi tối của hai đứa mình. Nếu anh về sớm hãy đợi em nhé”. 

Tôi nhớ ra rằng em mới là người luôn phải đợi tôi. Trong cuộc gọi cách đây vài tiếng khi em nói về món quà ngày 8/3 muốn được nhận từ tôi, tôi vẫn chỉ ậm ừ đồng ý mà không để ý xem em nói gì, bởi tôi có hàng đống công việc và hồ sơ trên tay. Tôi đâu ngờ rằng cái mong muốn của em là tôi dành trọn ngày 8/3 cho em giờ lại khó thực hiện đến vậy. 

Tôi ngồi lặng lẽ, ngắm ánh nến trên bàn ăn, em giọng nũng nịu “cảm ơn anh vì bó hoa thật đẹp nhé, anh đã tự chọn nó cho em sao” và giọng tôi thản nhiên “anh nhờ cô thư ký đặt đấy, anh lại vừa có một hợp đồng lớn, dùng bữa tối với em xong anh đến công ty ngay”. Nụ cười trên môi em vụt tắt và kí ức vụt tắt, tôi trở lại một mình với nỗi buồn, sự ân hận. Mùng 8/3 năm trước tôi đã không làm em vui, và mùng 8/3 năm nay tôi không có cơ hội để làm việc đó nữa rồi. 

Tôi đến thăm em mỗi ngày. Đáp lại sự lo lắng, chờ mong của tôi là câu nói quen thuộc của bác sĩ “chúng tôi vẫn đang theo dõi”. Em hôn mê do chấn động quá mạnh. Đã năm ngày trôi qua, em vẫn bất tỉnh. Bây giờ tôi mới thấu cảm giác không được nói chuyện, không được nhìn thấy nụ cười người mình yêu thương đau khổ đến thế nào. 

Vậy mà tôi đã cười và gạt đi khi em gọi lúc tôi ở công ty muộn chỉ để nói nhớ tôi. Tôi giải thích với em rằng đàn ông cần có sự nghiệp và tôi phải nỗ lực thật nhiều, tôi ở lại sau cùng, làm thêm nhiều nhất có thể, tất cả là vì em. Tôi vẫn nhớ rõ nét mặt tinh nghịch của em hôm đó: “Nếu em trả cho anh gấp đôi một ngày công bình thường, anh có sẵn lòng về nhà với em sớm hơn và nói chuyện với em nhiều hơn không?”. 

Tôi nhìn em vẫn hôn mê mà nước mắt rơi. Cầm tay em, tôi nghẹn ngào thì thầm cho em biết - mà tôi tin đó là điều em thích nghe nhất - “em tỉnh lại đi nhé, anh sẽ về sớm, sẽ nói chuyện với em thật nhiều dù em không trả lương cho anh”.
Theo Dân Trí

7 comments:

mooncakesg said...

Chị ơi.Có nhiều khi những ước muốn rất nhỏ bị bỏ quên, ngày qua ngày thành một hố sâu lớn...

Tanya said...

sáng sớm đọc bài này mà thấy ngậm ngùi á chị ơi. Một ước mơ nhỏ nhoi đơn giản nhưng mấy ai có thể làm được.

Polka Dots said...

Ôi, mấy ông chồng!!!!

Happy Mother's Day Th.!

Mía said...

hic, mới sáng mà đọc bài buồn hiu.
Happy Mother's Day nha chị

Hạnh Phúc Lang Thang said...

Có được một người chồng không vô tâm là sung sướng nhất :-)
Happy Mother's Day, chị Thảo.

BeBo said...

Khi sống với nhau vợ chồng nhiều khi không để ý đến những điều mà họ cho là nhỏ nhặt, đôi khi họ sợ người khác, bạn bè chẳng hạn, buồn lòng , trách móc, còn hơn chính người gần gũi mình nhứt, họ cố gắng làm vừa lòng bạn bè, vì họ nghĩ vợ chồng là người trong nhà luôn sống với mình, nên sao cũng được, nhưng chính vì những cái "sao cũng được" đó mà tình cảm giữa họ với nhau ngày qua ngày không còn mặn nồng nữa, đến 1 lúc nào đó sẽ rất khó mà hàn gắn được.
Như Moon, nó sẽ là 1 hố sâu lớn...
Bài viết buồn hé Tanya, Mía, sẽ quá muộn màng khi ta nhận ra được những điều nhỏ nhoi, cần được sẻ chia .
Có được người chồng, người vợ không vô tâm, biết để ý cho nhau 1 chút thì còn gì bằng hé Trang, hé Lang Thang:)
Chúc mấy nhỏ có được sự quan tâm đúng lúc từ người thân yêu của mình!

Khai Tam said...

Thân chúc mẹ BeBo một ngày dành cho mẹ thật ý nghĩa.

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...