Thấy ngoại tôi thích, chị dâu tôi học làm, nhưng ngoại cũng không vừa miệng.
Còn tôi thì...cứ mỗi lần mua cho bà 1 chén là bà cho tôi ăn thử 2 viên, 2 viên vừa đủ cho con bé như tôi ngà ngà say...riết rồi tôi cũng đâm nghiền như ngoại tự lúc nào không hay.
Sang bên này, lần đầu thấy có bán cơm rượu ở chợ VN, tôi mừng quá mua ngay 1 ly, muốn tìm lại cảm giác ngày xưa khi ăn với ngoại, nhưng mà sao không thấy giống...nhớ lại dáng dấp bà bán cơm rượu đầu vấn khăn, đội thau cơm được đặt trong 1 cái rổ tre xung quanh sắp mấy cái chén nhỏ, tay xách 1 cái xô nhỏ để dành mỗi lần ngồi xuống nhà ai là xin nước để rữa chén, chân bà bước thoăn thoắt nhịp nhàng, mỗi khi có ai kêu bà nhẹ nhàng đặt rổ xuống giở chiếc khăn the phủ thau cơm ra, từng hàng cơm rượu trắng ngà đều đặn xếp vòng quanh cái thau xen lẫn từng lớp lá chuối, mùi rượu thơm nồng trông hấp dẫn làm sao...và ngoại giờ đây cũng đã xa tôi mãi mãi...những hình ảnh ấy giờ chỉ còn là những hoài niệm trong tôi.
Lúc đầu tìm mua men để làm cơm rươu phải nhờ chị tôi bên VN gửi sang, sau này bên đây có bán, mua làm mấy lần, ăn chỉ tạm được, không biết có bạn nào thích cơm rượu và biết làm chỉ cho tôi với, rất mong được chia sẻ từ các bạn.
Hôm rồi nhìn thấy mâm xôi vò của Chôm Chôm, chợt nghĩ sao mình không làm cơm rượu để ăn với xôi vò thì còn gì bằng, theo cách của Chôm lần này mình nấu xôi thành công ngoài sức tưởng tượng, trộn với dừa bột nên hạt xôi rời rạc trông rất ngon.
Ai thích thì cứ xà vào tự nhiên nha, nhâm nhi từ từ coi chừng xỉn đó...







